“Một ngày nọ

“Một ngày nọ, Ông Việt ngồi đọc sách trong phòng thì thấy một anh thanh niên ăn mặc rách dưới, đi dép lê, lếch thếch đi vào. Thanh niên xưng tên là Bụi, Bụi gặp ông Việt mong muốn được vào làm tại Tâm Việt. Sau khi được ông Việt mời uống nước trò chuyện qua lại.
Bụi hỏi Ông Việt: Thầy ơi ở Tâm Việt mọi người sống như thế nào ạ?
Ông Việt hỏi lại: Thế công ty cũ của cậu, mọi người sống như thế nào?
Bụi (Buồn bã) trả lời:
Chán lắm thầy ạ, mọi người chỉ đấu đá, nói xấu nhau. Đặc biệt mấy mụ đàn bà, đã xấu lại còn lười, suốt ngày chỉ buôn dưa lê. Chán quá con bỏ làm luôn.
Ông Việt trả lời: Ở đây cũng thế!
Vài tuần sau, một thanh niên khôi ngô tuấn tú gặp ông Việt xin vào làm tại Tâm Việt. Sau khi được ông Việt mời uống nước trò chuyện, Tài hỏi Ông Việt: Thầy ơi ở đây mọi người sống như thế nào ạ?
Ông Việt hỏi lại: Thế công ty cũ của cậu mọi người sống như thế nào?
Tài (hớn hở) trả lời:
Dạ tuyệt vời thầy ạ, mọi người yêu thương nhau như gia đình, luôn hỗ trợ nhau tiến bộ. Do gia đình con chuyển chỗ ở xa quá, nên con mới phải xin nghỉ.
Ông Việt trả lời: Ở đây cũng thế!”
See Translation