Mình nhớ hồi cấp 1 em mình thích vẽ lắm

Mình nhớ hồi cấp 1 em mình thích vẽ lắm, đến nỗi hè nó đòi đi học vẽ ở cung văn hóa cho bằng được. Chả bù cho bây giờ, hở ra là máy tính, rồi điện thoại trong khi mắt thì cận nặng…
Nhưng thực ra, chính những suy nghĩ của người lớn về vẽ vời là hành động vô bổ, chả để làm gì, bé cho học chút ít còn lớn cần đầu tư học văn hóa, toán văn anh thì sau này sẽ tốt hơn đã khiến nó dần dần ít vẽ rồi chẳng còn động vào giấy và bút màu nữa. Mình ước giá nó bớt thời gian cho FB, cho xem phim online để ngồi vẽ vời đôi chút thì vừa tốt cho mắt, vừa tốt cho tâm hồn của nó hơn.
Em mình chắc đã có lúc mong muốn sau này làm cái gì đó liên quan đến vẽ vời, như họa sĩ chẳng hạn. Mình cũng từng nghĩ sẽ là nhà văn từ hồi học chuyên văn. Nhưng sau cùng những giấc mơ đó dường như đều dang dở cả. Giờ mục tiêu của nó là vào cấp 3 trường chuyên của tỉnh. Nó không muốn làm mẹ buồn, còn mình mong nó không phải tự ép bản thân mình nhiều cho những mong muốn nhiều khi không thực sự đến từ con tim…
Ngắm lại những bức tranh ngày xưa nó vẽ, mình nghĩ nếu nó vẫn còn giữ thói quen cầm cọ cho đến tận bây giờ, chắc sẽ bớt được những lời cộc cằn, những lúc cáu giận vì những chuyện không đâu. Bởi cái đầu ngập tràn trí tưởng tượng ấy, hẳn nhiên sẽ cất tâm hồn lên rất nhẹ nhàng rồi…
Người lớn cũng từng là trẻ con thôi, mà đứa trẻ nào lại không thích vẽ chứ, những nét vẽ nguệch ngoạc trên nền đất, hồn nhiên, đáng yêu…
See Translation