ĐỌC ” CHỢT NGHE KHÚC HÁT SÔNG QUÊ ” CỦA ĐỖ MINH THÚY VÀ ĐÔI ĐIỀU SUY NGẪM

ĐỌC ” CHỢT NGHE KHÚC HÁT SÔNG QUÊ ” CỦA ĐỖ MINH THÚY VÀ ĐÔI ĐIỀU SUY NGẪM
CHỢT NGHE KHÚC HÁT SÔNG QUÊ
Những dòng sông cạn như lời nguyền
Những dòng sông ô nhiệm như thuốc độc
Những cánh đồng làm ra hạt thóc
Mỗi năm thu hẹp hơn
Trẻ con bây giờ hát bài hát quê hương
Đâu biết cánh cò bay lả
Người đi xa quay về
Có còn bến nước sông quê
Quên trò chơi nặn đất ,thổi tò he
Bờ ao còn không cho em bắt bướm
Trời nắng,trời mưa
đâu mỏng manh cánh lượn
cánh chuồn chuồn bay thấp bay cao
Luỹ tre làng có thể
chỉ còn trong cổ tích ca dao
Quê hương…quê hương dịu dàng biết bao
Câu hát mẹ ru cho ta khôn lớn
Quê hương da diết trong tim
Tuổi thơ ta… có luân hồi ?
ĐỖ MINH THÚY ( Thuy Do )
“Những dòng sông cạn như lời nguyền
Những dòng sông ô nhiễm như thuốc độc”
Thế mà người ta cứ hát mãi, hát mãi “Ôi con sông quê, con sông quê” là nghĩa làm sao ? Vì sao dòng sông lại cạn như những lời nguyền, vì lời nguyền của thời hiện đại nó chỉ là điều xa xỉ. Có còn đâu nữa những con sông quê thơ mộng hiền hòa tắm mát cho đôi bờ lúa ngô, tắm mát cho những kiếp người. Sông Hồng hùng vĩ biết bao mà giờ đây khi mùa khô đến chỉ lô xô cồn bãi, xạc xào lau sậy, trông nó thảm thương như một con sông nội đồng. Biết bao con sông nữa ở miền Trung người ta đã chặt nhỏ nó ra cho những dự án thủy điện. Lúc thái quá, lúc bất cập, lúc cạn khô không một giọt nước tưới tắm cho những cánh đồng, cho sinh hoạt tối thiểu của người dân. Lúc xả lũ ngang trời ngập đồng ngập bãi, mùa màng thất bát, người chết, vật chết ngổn ngang, lúc động đất rùng rùng làm người dân hoảng loạn. Đọc bài thơ tôi bỗng nghĩ đến Định luật bảo toàn vật chất. Vật chất không tự nhiên sinh ra và không tự nhiên mất đi, nó chỉ biến đổi từ dạng này sang dạng khác. Người ta khai thác tận cùng giọt nước để làm ra giọt điện, rồi giọt điện mất đi và đồng tiền cứ thế chảy tràn vào hầu bao của các ông chủ nước ngoài nước trong, đồng tiền đầy lên thì tình người vơi cạn, đó là quy luật của tạo hóa.
Những cánh đồng mỗi năm thu hẹp lại thì đàn cò trắng phải bay đi. Có hai câu thơ của nhà thơ Phạm Văn Nam có sức nặng ám ảnh khi viết về đàn cò:
“Đàn cò trắng đậu lùm tre buổi ấy
Giờ dắt nhau lưu lạc tới phương nào”
Những câu thơ đồng cảm với cánh cò của Đỗ Minh Thúy.
Con người văn minh đang tự hủy hoại chính mình, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, phân hóa học cứ phun ngập các cánh đồng bờ bãi. Tất cả đều bị hủy diệt, chỉ cây lúa là tồn tại, người ta lại đi kiểm tra dư lượng của hóa chất trong từng hạt gạo. Còn đâu những con cào cào áo đỏ áo xanh, còn đâu những con chuồn ớt đỏ tươi, những cánh bướm trắng vàng rập rờn bay lượn cho đẹp bờ ao, cho tươi bờ dậu. Tất cả chỉ còn trong cổ tích ca dao. Đừng tiếc nuối nữa thi nhân hỡi ! Tiếc nuối cũng không thể làm cho tuổi thơ luân hồi. Những kỷ niệm cứ da diết con tim rớm máu. Có thể tôi hơi dài dòng nhưng thơ Đỗ Minh Thúy bắt tôi phải nghĩ suy, phải trăn trở, phải liên tưởng. Những nhà thơ đích thực đã vắt kiệt mồ hôi, nước mắt và máu của con tim mình để gửi gắm vào từng chữ, từng câu thơ cháy bỏng khát vọng lại không thể làm người đọc trở trăn được sao thì thơ để làm gì ? Nhưng rồi chạnh nghĩ thơ phải có thép, nhà thơ phải biết xung phong Bác Hồ đã dạy như thế. Nhưng thời buổi này dù sắt thép siêu bền cũng không thể xuyên thủng túi tiền của các ông chủ. Xung phong nữa thì các nhà thơ cũng bị chặn đứng lại trước thành lũy bất khả xâm phạm của đồng tiền./.

4 Replies to “ĐỌC ” CHỢT NGHE KHÚC HÁT SÔNG QUÊ ” CỦA ĐỖ MINH THÚY VÀ ĐÔI ĐIỀU SUY NGẪM”

Comments are closed.