Con máy đi họp tổ dân phố

Con máy đi họp tổ dân phố
Tối ấy vợ chồng bận, sai con máy đi họp. Trước khi đi máy hỏi vợ tôi:
– Bà giao cho cháu toàn quyền rồi đấy nhá.
Vợ chồng tôi đang vội:
– Toàn với chả quyền. Mà tao nhắc mày, ra đấy mắt mũi đừng có đánh tít lên nhá, toàn mấy lão khọm. Cũng bơn bớt phấn son, nước hoa nước hít đi cho tôi nhờ…
Vợ nói chưa dứt câu, con máy vai đong đưa cái ví đầm bước ra cửa. Công nhận con này nghiện đeo ví đầm. Vợ tôi hỏi:
– Họp ngõ, mày đeo ví đi làm gì?
– Để họ có hướng dẫn gì, còn ghi chép.
– Vẽ… À, mày nhớ cầm cái thẹ phu đi, có gì thì đóng góp.
Vợ nói đâm ra vuốt đuôi, nó bước xa một quãng rồi. Tôi nghĩ bụng, thôi kệ xác nó, chúng tôi còn có việc. Vợ chồng lên cà phê ở Hàm Cá Mập nơi Bờ Hồ, đang hẹn bạn có vụ làm ăn.
Chúng tôi chọn được bàn khá ưng ý, viu đẹp, cà phê ở đây “hơi bị ngon”. Lúc trao đổi với bạn, tôi nghe điện thoại của vợ tinh một cái, vợ kín đáo xem, nét mặt thoáng như ngạc nhiên, rồi lại nghe tinh cái nữa, vợ lại kín đáo xem và mặt thì lúc này ngạc nhiên quá và tinh cái thứ ba, bất ngờ vợ hét to làm tôi và bạn giật hết cả mình:
– Nó giết tôi rồi!
Nó ở đây là con máy. Chả là vợ tôi cầm cái thẻ chính ngân hàng, con máy cầm thẻ phụ, đôi khi sai nó ra siêu thị mua các thứ linh tinh. Cầm điện thoại của vợ lên đọc, tôi thấy ba tin nhắn liên tục, nội dung như sau:
– Ủng hộ quỹ khuyến học phường: 1.000.000 đ
– Ủng hộ quỹ người nghèo: 10.000.000 đ
– Ủng hộ làm các đường ngõ: 100.000.000 đ
Con máy bị người ta kích động, tiền của nó đâu, hào phóng đóng góp trên trăm triệu bạc. Vợ chồng tôi bỏ bạn, ù té lao về nhà văn hóa tổ dân phố. Trên hội trường, trước mi cờ rô, con máy vung tay vung chân thao thao bất tuyệt đưa ra giải pháp cứu nguy cho trên sáu chục ngàn tỷ đồng đầu tư đang bị đắp chiếu.
Bao bộ óc tinh hoa, siêu việt, công trình còn đắp, ủ chiếu, nó chỉ là con ở, con người máy, mà tinh tướng, máy ơi là máy móc ơi!