Chạy GrabBike gần ba tháng

Chạy GrabBike gần ba tháng, bài viết đã xong. Hôm đó, tôi ngồi lai rai với vài anh em tài xế quen trong những ngày qua. Một anh hỏi: “Viết xong bài rồi, anh tiếp tục chạy GrabBike nữa không?”. Tôi nghe mà cũng không biết trả lời thế nào.
Làm tài xế GrabBike, tôi đã quen với buổi sáng dậy thiệt sớm ra đường để bắt khách đi làm, quen với tiếng nhạc chuông báo có khách, vui thật sự với vài ngàn đồng lẻ khách bo… Tôi chẳng ngại gặp bạn bè, người quen. Mình làm việc lương thiện mà. Tôi cũng chẳng ngại cực vì so với những nghề tôi từng làm như chạy bàn, phụ bếp, chùi cầu tiêu, cắt cỏ…, tài xế GrabBike còn sướng hơn. Chỉ có một điều tôi lấn cấn mãi: Nếu tôi tiếp tục chạy, bắt thêm được một khách, điều đó nghĩa là những đồng nghiệp của tôi bị mất đi một cơ hội kiếm tiền.
Thôi vầy, tôi vẫn sẽ giữ bộ đồng phục xanh lá cây của GrabBike như một kỷ niệm trong cuộc đời làm nghề của mình. Thỉnh thoảng, tôi lại mặc vào chạy vài cuốc, gặp một đồng nghiệp áo xanh nào đó và sẽ gật đầu chào, hỏi thăm như thường lệ: “Sáng giờ ổn không? Chạy được mấy cuốc?”.
http://thanhnien.vn/…/grabbike-nhung-cuoc-xe-doi-ky-6-thac-…
P/s: Sáng nay 16.9, mình đi họp mặt tài xế Grabbike tại svđ Nguyễn Du. Nhiều anh em tài xế mình không quen tự nhiên đến bắt tay: “chào anh Tập! Em đọc hết những bài anh viết. Cám ơn anh đã nói giùm hoàn cảnh của anh em Grabbike”. Với mình, đó là niềm vui, là phần thưởng lớn nhất ❤
PV Nguyễn Tập